Browsed by
Category: Uncategorized

Tuttosport: 10 điều cần biết về Benedikt Höwedes

Tuttosport: 10 điều cần biết về Benedikt Höwedes

Trong số ra ngày hôm nay, Tuttosport cho rằng bản hợp đồng với Benedikt Höwedes chỉ còn là vấn đề thủ tục. Cùng với hành trình mới mà trung vệ người Đức sắp trải qua, dưới đây là 10 điều mọi người cần biết về đội trưởng của Schalke 04.

1. Höwedes đã chơi trọn vẹn từng phút trong chiến công của đội tuyển Đức tại World Cup 2014. Bao gồm tất cả các trận đấu với Bồ Đào Nha, Ghana, Mỹ, Pháp, Brazil và hai trận đấu diễn ra trong 120 phút với Algeria và Argentina.

2. Trong màn ăn mừng sau chức vô địch World Cup, Höwedes đã chung vui cùng Rihanna. Cầu thủ này đã post lên Instagram một bức ảnh chụp cùng nữ ca sĩ trong khoảng thời gian bữa tiệc ăn mừng diễn ra.

3. Vào ngày 10/02/2016, sau khi từ chối các lời đề nghị đến từ Ý và Anh, Höwedes đã gia hạn hợp đồng với Schalke 04 đến năm 2020. Và anh đã được fan hâm mộ tri ân cho hành động này cùng một tấm banner trên khán đài.

4. Vợ của Höwedes là Lisa Wesseler. Cả hai gặp nhau vào năm 2008, khi còn là các cô cậu tuổi teen và đã ở bên nhau từ thời điểm đó cho đến tận bây giờ.

 

5. Höwedes từng thú nhận rằng anh sẽ là một nhà vật lý trị liệu nếu không trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.

6. Höwedes có một chú chó Eurasier rất xinh xắn. Đó là một cô gái và được đặt tên là Sommer (Mùa hạ – Summer trong tiếng Đức).

 

7. Món ăn ưa thích? Món khoái khẩu của Benedikt là khoai tây và đậu nghiền.

8. Khi được hỏi ai là cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại, anh chàng người Đức không ngần ngại trả lời “Messi”. Ai biết, trận đầu tiên của anh trong màu áo Juventus sẽ là trận đấu với “người ấy” ở Nou Camp vào tháng Chín tới.

9. Höwedes đã ghi 35 bàn cho Schalke 04. Hậu vệ này từng bày tỏ rằng bàn thắng anh thích nhất là bàn thắng vào lưới Bayern Munich ở mùa bóng 2014/2015.

10. Trong 5 bàn thắng ghi được ở Champions League, có một pha ghi bàn chắc hẳn sẽ khiến fan Juve phấn khởi – bàn thắng của Benedikt vào lưới Inter ở mùa bóng 2011. Đội bóng của anh đã thắng 2-1 khi Inter vừa trải qua một mùa bóng thắng lợi trước đó.

Theo Tuttosport (Fan Bệu dịch từ Around – J)

Sự năng động của Matuidi sẽ tăng cường sức mạnh cho hàng tiền vệ Juventus

Sự năng động của Matuidi sẽ tăng cường sức mạnh cho hàng tiền vệ Juventus

Nhân dịp Matuidi có buổi họp báo ra mắt số áo mới ở Juventus, chúng ta hãy xem qua bài viết của Adam Digby đăng tải trên trang The Sportsman, xem liệu tuyển thủ quốc gia Pháp có phải là mảnh ghép còn thiếu mà đội bóng đang tìm kiếm hay không.

 

Kể từ trận chung kết Champions League 2015, Juventus từ từ mất đi hàng tiền vệ trứ danh của mình. Mặc dù thất bại trước Barcelona năm ấy, không ai trên thế giới này nghi ngờ sức mạnh của bộ ba “M-V-P”. Claudio Marchisio, Arturo Vidal và Andrea Pirlo chứng minh họ là hàng tiền vệ hàng đầu.

Ngoài ra, thời điểm đó Juventus còn sở hữu Paul Pogba, ngôi sao non đầy triển vọng với sức mạnh và kỹ thuật tuyệt hảo. Điều đó cho thấy đội bóng sở hữu hàng tiền vệ cân bằng giữa thể lực và kỹ thuật, kinh nghiệm và sức trẻ.

Hàng tiền vệ đáng mơ ước của mọi đội bóng

Nhưng Juventus không giữ chân được những ngôi sao của mình. Pirlo đến MLS nghỉ dưỡng, Vidal bày tỏ nguyện vọng chuyển sang Bayern Munich, Pogba là cái tên mới nhất. Cầu thủ trẻ người Pháp quay về “nhà” mà không quên dặn gia đình gửi lại Juventus chút ít phí “dạy dỗ”. Chỉ còn lại người bản địa cuối cùng – Claudio Marchiso (anh là dân Turin chính gốc).

Đáng tiếc là người hùng cuối cùng trong thế hệ đó dính phải chấn thương dây chằng nghiêm trọng. Nhiệm vụ được giao lại cho 2 tân binh, Sami Khedira và Miralem Pjanic. Đau đầu vì lực lượng mỏng manh, Max Allegri đành điều chỉnh sang đội hình 4-2-3-1 vào tháng Một,  kết thúc chu kỳ thành công của hàng tiền vệ 3 người. Dù đội hình mới này là những gì tốt nhất Juve có vào thời điểm đó và đôi lúc cũng chứng tỏ hiệu quả, nhưng chứng kiến bộ đội Pjanic – Khedira bị nghiền nát ở Cardiff quả là đau đớn.

Bianconeri bị Real Madrid hấp hành, các cầu thủ của họ thoải mái di chuyển khắp mặt sân. Trong khi Khedira và Pjanic như chỉ đuổi theo những cái bóng của đối phương. Thất bại trong trận tranh Siêu cúp Italia trước Lazio cho thấy tình hình trầm trọng đến mức độ nào. Dù người hâm mộ Juventus đã nhận ra đội bóng cần một tiền vệ trung tâm đẳng cấp thế giới từ hơn một năm trước.

Nhưng những cái tên cập bến khiến sự đợi chờ ngày thêm dài. Hernanes hay Rincon chỉ làm cổ động viên thất vọng hơn. Sự tức giận của Juventini lên đỉnh điểm khi thương vụ Witsel sụp đổ. Vào những ngày cuối cùng ở TTCN mùa đông, cầu thủ người Bỉ đã có mặt tại bản doanh Juventus ở Turin. Witsel đã kiên nhẫn chờ đợi trước khi Zenit “lật kèo” vào phút chót. Sự việc đã khiến Juventus không kịp trở tay, và Rincon đến như một phương án chắp vá.

Những tin đồn năm nay lại tiếp tục theo kịch bản cũ. Emre Can, Steven N’Zonzi và Corentin Tolisso đều không thành hiện thực. Khi nghe Beppe Marotta hứa sẽ đưa về một “Higuain tuyến giữa” mùa hè này, mọi người mong chờ về một ngôi sao tầm cỡ Marco Veratti. Nhưng đến giờ có lẽ đó chỉ là hy vọng viển vông. Dù trong sáu năm qua, Marotta đã xây dựng nên một đội hình giàu khát vọng, nhưng ông đã thất bại trong việc tìm kiếm một cái tên lớn cho tuyến giữa.

Thất bại trước Lazio có lẽ đã làm BLĐ giật mình tỉnh mộng. Sau đó vài ngày, ngay lập tức Blaise Matuidi cập bến. Một số chuyên gia về Ligue 1 (như Andy Brassell) nói rằng đây là một bước đi quan trọng của Lão Bà. Dù bị nghi ngờ về khả năng cống hiến lâu dài (Matuidi đã 30 tuổi) thì tuyển thủ người Pháp cũng mang đến kinh nghiệm chinh chiến lâu năm. Một cầu thủ có thể sẵn sàng góp mặt trong 11 vị trí chính thức mỗi tuần.

Lão Bà vừa sắm được động cơ mới – 30 năm vẫn chạy tốt

Matuidi bổ sung sự năng động và bền bỉ mà Juventus còn thiếu. Anh chơi 52 trận màu bóng vừa rồi mà không hề có dấu hiệu quá tải. “Mặc dù đã 30 tuổi, Blaise Matuidi sẽ trở thành cầu thủ có thể lực tốt nhất ở Juventus”, nhà báo bóng đá người Pháp Andrew Gibney viết trên tờ The Sportsman. “Matuidi có nguồn năng lượng bất tận, một động cơ phi thường. Bất kỳ ở đâu, khi nào, anh ấy vẫn sẽ đuổi theo quả bóng đến hết những phút bù giờ”.

Khi càng ngày Khedira càng có dấu hiệu chậm chạp, thì đây là một tin vui cho đội bóng. Những kỹ năng của Matuidi sẽ phát huy hiệu quả ở CLB. Đang có dấu hiệu Allegri quay lại thử nghiệm hàng tiện vệ 3 người, và anh chàng người Toulouse chắc chắn sẽ là chìa khóa cho hệ thống mới.

Matuidi sẽ mặc số áo 14 ở Juventus của người thầy Deschamps

“Trong đội hình 4-2-3-1, Matuidi chắc chắn sẽ chơi bên trái 2 tiền vệ trung tâm”, Andrew Gibney tiếp tục. “Anh ấy có thể vừa lùi sâu phòng thủ vừa hỗ trợ tấn công. Là mẫu tiền vệ box-to-box bẩm sinh, Matuidi có xu hướng xông lên đến tận vòng cấm địa đối phương, vượt qua cả các tiền đạo. Đôi lúc PSG phải chật vật tìm cách phá vỡ những hàng phòng ngự cứng đầu, những pha di chuyển phi vào giữa vòng cấm của Matuidi khiến hệ thống phòng thủ bối rối, và anh cũng thường xuyên đón được những quả tạt từ cánh. Cậu ấy chơi bóng bổng rất khá, có thể thực hiện những cú sút chính xác và là một tiền vệ trung tâm toàn diện”.

Thông số thống kê hoàn toàn ủng hộ luận điểm trên. Ở Ligue 1, Matuidi có trung bình 2,2 cú tắc bóng và 1,5 lần truy cản thành công mỗi 90 phút (theo WhoScored.com). Nếu bạn còn nghi ngờ chất lượng chuyên môn ở Ligue 1 thì con số 3 cú tắc bóng cùng 1,3 lần truy cản thành công mỗi trận ở Champions League sẽ làm bạn nghĩ lại.

Anh ấy cũng có trung bình 44,5 đường chuyền với tỷ lệ thành công 92,4% mỗi trận ở châu Âu. Rõ ràng là cầu thủ người Pháp chơi một thứ bóng đá đồng đội và đơn giản, anh ấy sẽ chăm chỉ thu hồi bóng và đưa cho một đồng đội kỹ thuật và sáng tạo hơn (Veratti hoặc Di Maria chẳng hạn).

[Ảnh từ juvefc.com]
Chúng ta không nên đánh giá thấp những đặc điểm đó của Matuidi. Anh sẽ là sự bổ sung hoàn hảo cho Sami Khedira. Anh chàng người Đức giữ nhịp và bao quát tốt, điều đó sẽ phát huy trong đội hình 3-5-2. Khả năng làm chậm nhịp độ của anh sẽ giúp các cầu thủ đá cánh có thời gian dâng cao, đồng thời các tiền vệ trung tâm khác sẽ tăng cường sức ép.

Nhưng đội hình 4-2-3-1 là một câu chuyện khác. Có ít nhất 4 cầu thủ chơi cao hơn Khedira. 4 cầu thủ đó đều có thể chơi độc lập, tìm kiếm kẽ hở của hàng phòng ngự trước khi đối phương kịp chấn chỉnh đội hình. Với khả năng thu hồi bóng và tăng tốc của Matuidi trong thế trận phản công, các cầu thủ như Dybala, Douglas Costa và Bernadeschi sẽ có khoảng trống xuyên phá và trừng phạt hàng phòng ngự của đối thủ.

Khả năng phòng ngự của Matuidi cũng giúp anh trám vào vị trí của Alex Sandro mỗi khi cầu thủ này dâng cao. Cho phép Allegri dùng một cầu thủ đá cánh truyền thống thay cho Mario Mandzukic.

Với những kỹ năng của mình, Matuidi sẽ rất phù hợp với triết lý chiến thuật của Max Allegri. Cầu thủ người Pháp có lẽ không phải là “Higuain của tuyến giữa” như mọi người mong đợi, nhưng chắc chắn anh ấy sẽ là một sự nâng cấp đáng giá cho tuyến tiền vệ Juventus.

 

Theo thesportsman.com

Eazy-E

Câu chuyện cũ về những Oriundi

Câu chuyện cũ về những Oriundi

(Câu chuyện thể thao)

Raimundo Orsi người đầu tiên

Câu chuyện cũ về những Oriundi

Hơn 100 năm trước, đất nước Italia sau khi thống nhất xác xơ và nghèo đói. Hàng triệu người đã phải tha hương khắp nơi trên thế giới để kiếm tìm cuộc sống mới. Ngày nay ở Nam Mỹ, con cháu của họ được gọi là những Oriundi.

>>Bài trước: Oriundi và câu chuyện về nền văn hóa đa sắc tộc Italia.

Một quá khứ lẫy lừng

Olympic 1928 chứng kiến những cuộc công phá mãnh liệt đến từ Nam Mỹ trong môn bóng đá. Uruguay giành HCV sau những màn trình diễn tuyệt vời, nhưng cầu thủ chơi hay nhất lúc ấy lại đến từ đất nước láng giếng Argentina. Raimundo Orsi được công nhận ở khắp nơi như là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Sự toả sáng của ông đã đánh động BLĐ Juve. Mặc dù tất cả mọi người đều biết ông ấy giỏi như thế nào, nhưng chỉ vài người tin vào tai mình khi nghe Juve đề nghị một mức lương 8,000 lire cộng một chiếc xe Fiat cùng lái xe cho ông sử dụng, một sự xa xỉ hiếm có, đổi lấy việc chơi cho đội bóng áo đen-trắng. Tất nhiên là Orsi không cần suy nghĩ lâu và ông lập tức kí hợp đồng. Nhưng ông vẫn phải vắng mặt ở mùa giải 28/29 vì luật lao động đối với cầu thủ nước ngoài của liên đoàn bóng đá Italia (FIGC) rất khắt khe. Chỉ những cầu thủ có nguồn gốc Italia mới được chơi tại giải vô dịch Italia. Chính vì điều ấy Orsi đã mất đi trọn một mùa bóng trước khi Juve chứng minh được rằng Orsi là một Oriundo thực sự.

Đó là một thời điểm đặc biệt. Mùa giải 29/30 là lần đầu tiên giải VĐQG Italia được tổ chức với 18 đội thi đấu vòng tròn 2 lượt trong khi hệ thống cũ với việc chia làm 2 nhóm cho miền Bắc và miền Nam được xóa bỏ. Orsi cũng trở thành Oriundo đầu tiên thi đấu trong màu áo đen-trắng của Juve. Còn sau đó ông đã chơi những mùa bóng tuyệt diệu nhất ở Italia và giành vô số danh hiệu. Người ta không chỉ biết đến tài năng của Orsi ở phạm vi Olympic và Juve. Ông đã được gọi vào đội tuyển của Mussolini tham dự World Cup ’34. Theo quy định của thời đó mà Orsi có thể tham gia đội tuyển Italia, do vậy huấn luyện viên Pozzo đã có đến 4 Oriundi là Monti, Orsi, Guaita và Demaria đều là người Argentina. Họ là những cầu thủ nòng cốt của Italia trong suốt giải đấu đó. Trong đó Monti là cầu thủ độc nhất vô nhị từ trước đến nay có mặt ở 2 trận chung kết liên tiếp ’30 và ’34 với 2 đội tuyển khác nhau. Guaita đã ghi bàn thắng duy nhất tại bán kết còn Orsi đã là người ghi bàn cho Italia trong trận CK gặp Tiệp Khắc: Một cú sút bất ngờ từ khoảng cách 30 mét chỉ 9 phút trước khi hết giờ. Trong khoảng thời gian đá bù, Italia làm những người Tiệp Khắc sụp đổ hoàn toàn.

Sau này Juve và Serie A còn sở hữu những Oriundi khác nữa, nhiều người cũng đã chọn thi đấu cho đội tuyển áo thiên thanh và nhiều người trong số họ cũng đã trở thành huyền thoại như. Lần lượt là Sivori, Cesarini, Montuori, Lojacono, Angelillo (Argentina), Ghiggia (Uruguay) hay Sormani, Altafini (Brazil). Trong số này nổi tiếng nhất có lẽ là Sivori và Altafini. Giai đoạn không thể quên của Sivori gắn liền với màu áo Bianconeri, nơi ông đã cùng với John Charles lập thành bộ đôi tấn công huỷ diệt và giúp Bà đầm già thống trị Serie A những năm cuối thập kỉ ’50 đầu ’60 ở thể kỉ trước. Đối với những tifosi thành Turin, họ gọi ông âu yếm với biệt danh ‘Thiên thần với bộ mặt xấu xí’ (Angeli dalla faccia sporca). Bởi dù không được điển trai, nhưng lối chơi của ông, tài năng của ông đã khiến những tifosi phát cuồng. Chính ông là người làm cho các nhà vật lý thời ấy phải kiểm ta lại vài định luật vì có thể đi bóng lướt qua mặt cỏ, để lại đằng sau đối phương xoay tròn như chong chóng. Sau này người ta gọi ông là Maradona thập kỷ ’60. Cùng thời gian đó thì “Mazzola Brazil” Altafini cũng trở thành huyền thoại ở cả Milan, Napoli lẫn Juve. Từ năm ’58 đến ’76, Altafini đã chơi 459 trận đấu ở Serie A và ghi đến 216 bàn thắng (hầu hết số bàn thắng đến trong thời gian chơi ở Milan). Ông cũng tham dự World Cup ’62 trong màu áo Italia khi trước đó đã lên ngôi cùng Brazil năm ’58. Những tifosi thế hệ sau này không được tận mắt chứng kiến màn trình diễn của các Oriundi ây. Nhưng qua những băng video, những câu chuyện “cổ tích” ở Calcio, họ vẫn có một vị trí trong trái tim họ. Đó là lịch sử, và 72 năm sau ngày Orsi nâng cao cup vàng thế giới, có một Oriundo khác cũng làm được điều tương tự và có vẻ như anh sẽ không dừng lại.

Mauro không phải là người cuối cùng

Câu chuyện của kẻ lạnh lùng Camoranesi.

Trận đấu đầu tiên của Juve ở Serie B là ngày 9/9/06 ở Rimini. Lúc đó, vài trăm cổ động viên Juve ngồi gọn trong một phần của khán đài cũ kỹ. Họ không quan tâm đến những CĐV Rimini, không quan tâm đến trận đấu mà treo những tấm biểu ngữ chỉ trích những cầu thủ đã ra đi, cả những cầu thủ miễn cưỡng ở lại như Camo và Trezegol. Đối với các cổ động viên, họ chỉ là những kẻ hám lợi không có lòng tự trọng. Trong những trận đấu đầu mùa ấy, vì “lí do thể lực” mà HLV Deschamps cũng không dám đưa Camo vào sân thi đấu mà chỉ cho ngồi dự bị. Những trận đấu ở Coppa Italia trước đó cũng vậy. Đến lúc được vào sân với mái tóc bù xù không thèm búi, Camo nhận ngay một thẻ đỏ và Juve bị Napoli đá bay khỏi Coppa Italia, từ giã giấc mơ trở lại châu Âu qua cửa Uefa cup. Sau những tuyên bố nằng nặc đòi đến Lyon hay Man.Utd hồi mùa hè, ánh mắt bất cần lúc họp báo cho mùa bóng mới, không ai nghi ngờ rằng Camo sẽ là một Ibra thứ hai ở Juve, cầu thủ đã liên tục cãi vã để được ra đi.

Nhưng đến bây giờ thì cầu thủ lớn lên tại Argentina này đã chuyển ý. Trước khi Serie B khởi tranh vài ngày, cả Del Piero, Trezeguet và Camo đã cùng nhau đi nghỉ thoải mái ở Sardegna. Những cuộc tiếp xúc liên tục giữa anh và HLV Deschamps cũng như chủ tịch Gigli đã khiến anh thay đổi. Camo có lẽ cũng có tư tưởng của Buffon khi chính Buffon tỏ ra thông cảm: “Bạn không thể phủ nhận rằng Camo có cơ hội để ra đi. Anh ấy năm nay đã 30 tuổi và hoàn toàn đúng khi yêu cầu được có tên trong danh sách chuyển nhượng. Tôi cũng đã có suy nghĩ phải ra đi, nhưng sau khi nói chuyện với BLĐ thì tôi đồng ý ở lại để cứu lấy hình ảnh của Juve”. Đó là một quyết định khá khó khăn và có phần khác lạ với chính Camo. Bởi vì anh là một cầu thủ lạnh lùng đến vô cảm. Nhớ lại lúc quyết định khoác lên mình chiếc áo màu thiên thanh tháng 2/03 (trận thắng Bồ Đào Nha 1-0 dưới thời Trap), Camo đã thẳng thừng thừa nhận: “Tôi không phải là kẻ phản bội tổ quốc, tôi vẫn cảm thấy mình 100% là người Argentina. Việc chọn đội tuyển Italia đơn thuần chỉ là vấn đề thể thao, không có gì khác”. Điều đó là sự thực nếu bạn biết thêm rằng sau 6 năm ở Italia, anh không hề cố gắng học nói tiếng Italia và còn tự nhiên tuyên bố “các con tôi nói tiếng Italia giỏi hơn tôi”.

Kết quả của những thay đổi của “gã mặt lạnh” Camo gần như là tức thời. Phong độ cao của anh trong ba trận đấu vừa qua đã giúp Juve có liên tiếp 4 trận thắng và chỉ còn -4 điểm trừ. Sau những chiến thắng 3-0 trước Crotone và 4-0 trước Modena, Camo lập tức nhận được những lời khen ngợi từ chủ tịch Gigli cũng như HLV Deschamps, 18 nghìn CĐV ở Comunale trong trận gặp Modena đã đứng lên vỗ tay tán thưởng. Người ta đang nói về một Juve đích thực và một Camo đích thực còn anh thì nói: “Tôi sẽ không ra đi vào tháng một”. Rõ ràng quyết định gắn bó với Juve có lợi cho Camo vào lúc này. Ít nhất thì anh cũng không phải có một mùa bóng bỏ đi ở Torino. Nếu như BLĐ Juve làm căng, Camo sẽ mất tất cả, cơ hội được thi đấu, được các tifosi yêu mến nhiều hơn và nối tiếp được thành công ở ĐTQG chứ không chỉ dừng lại ở 26 lần ra quân  và 2 bàn thắng. Nhiều người trở về đã trở thành những người hùng như Orsi, Sivori, Altafini và nếu cứ tiếp tục con đường đã chọn này “gã mặt lạnh” Camo cũng sẽ được như vậy. Vì anh là một Oriundo cả khi không nói được nhiều tiếng Italia.

LA (tháng 12 năm 2006)

Oriundi và câu chuyện về nền văn hóa đa sắc tộc Italy

Oriundi và câu chuyện về nền văn hóa đa sắc tộc Italy

Người ta vẫn hay nói đùa rằng người Anh cuối cùng giành được World Cup vẫn chưa sinh ra cho đến năm 1977. Thật đấy. Simone Perotta, nhà vô địch World Cup 2006 người Italy được sinh ra ở Ashton-under-Lyne (một thị trấn thuộc Tameside nước Anh). Thực tế ở Ashton có một bức tượng đầy tự hào, điêu khắc hình ảnh 3 nhà vô địch World Cup được sinh ra ở Tameside (Geoff Hurst, Jimmy Armfield và Perotta).

Bức tượng 3 người anh hùng World Cup ở Tameside

Perotta cùng gia đình quay về quê nhà Calabria khi mới được 5 tuổi. Cậu bé chưa bao giờ coi mình là người Anh. Khi được hỏi về quãng thời gian ở Greater Manchester, Perotta chia sẻ: “Bố tôi làm việc ở Anh, và đó là lý do tôi sinh ra ở đó. Tôi có một vài kỷ niệm ở Ashton nhưng những ký ức đó rất mờ nhạt”. Thật ra, còn một người Italy trong thế hệ 2006 kiêu hãnh đó có nguồn gốc quốc tịch còn phức tạp hơn Perotta: cầu thủ chạy cánh của Juventus – Mauro German Camoranesi.

Camoranesi sinh ra và lớn lên ở Tandil, Argentina và có 5 năm thi đấu ở Nam Mỹ tại các giải vô địch Argentina, Mexico và Uruguay. Trước khi anh chuyển đến Verona năm 24 tuổi. Camoranesi dễ dàng xin được quốc tịch Italy vì cụ Luigi của anh là người Ý di cư vào những năm 1873. Khi được gọi vào tuyển quốc gia, anh không hề do dự khi quyết định chơi cho đội quân Thiên thanh thay vì nơi mình sinh ra, Argentina. Năm 2003, Camoranesi có trận đấu đầu tiên cho Azzurri.

Oriundi nổi tiếng của Juventus

Một cách ngắn gọn: Camoranesi là ví dụ điển hình cho một Oriundo – cầu thủ ngoại quốc (không nhất thiết là Nam Mỹ) nhưng chọn đá cho Azzurri nhờ gốc gác Italy của mình.

Lịch sử về Oriundi đã có từ lâu, trước cả khi Azzurri vô địch World Cup lần đầu tiên vào năm 1934. Đội quân năm ấy của Vittorio Pozzo có 3 Argentina Oriundi, gồm Luis Monti, Raimundo Orsi và Enrique Guaita. Khi được hỏi về quyết định lựa chọn các cầu thủ này thay vì các cầu thủ sinh ra ở Ý, Pozzo đáp ngắn gọn: “nếu họ có thể chết vì Italy, thì họ có thể chơi cho Italy”.

HLV huyền thoại Vittorio Pozzo, người 2 lần dẫn dắt Azzurri vô địch World Cup (1934 & 1938)

Oriundi chính là minh chứng lịch sử cho Chủ nghĩa dân tộc phát triển mạnh mẽ ở Italy những năm 1900. Trước đó, rất nhiều người Ý phải di cư ra nước ngoài để sống sót và thoát khỏi nghèo đói. Năm 1928, Mussolini tuyên bố những người Italy di cư này được gọi là Italiani all’estero (người Ý ở nước ngoài), và cho rằng họ là sứ giả hòa bình của Italy tại Anh và Mỹ, chứ không phải là những người dân nghèo khổ phải rời bỏ tổ quốc vì không chịu nổi nạn đói, hạn hán và bệnh dịch. Theo đó, việc giải thích rằng những người đàn ông này và con cháu của họ đủ điều kiện chơi cho Italy là dễ hiểu. Vì họ vẫn luôn là người Ý, chỉ đơn giản là người Ý sinh ra ở nước ngoài mà thôi.

Con cháu của thế hệ di cư này tiếp tục duy trì truyền thống của Oriundi ngày nay với 2 Brazil Oriundi là Thiago Motta và Eder. Hai cầu thủ góp mặt vào chiến dịch châu Âu 2016 của Italy. Gần hơn nữa, Liên đoàn bóng đá Ý đã thất bại trong việc chiêu dụ Paulo Dybala chọn Azzurri thay vì La Albiceleste.

Mặc dù được chấp nhận rộng rãi ở Italy, vẫn có một số tranh cãi xoay quanh việc nhập tịch cho các Oriundi. Mới đây, vào tháng 3 năm 2015, Roberto Mancini lên tiếng chỉ trích việc gọi vào tuyển quốc gia những “cầu thủ Italy sinh ra ở nước ngoài”. Những lời than phiền này xoay quanh chất lượng chuyên môn của cầu thủ nhập tịch cùng với yếu tố dân tộc của đội tuyển quốc gia. Điều này cũng dễ hiểu, nếu một cầu thủ sinh ra ở Brazil và Argentina đủ giỏi sẽ muốn thi đấu cho đội tuyển của họ. Nếu họ không đủ khả năng chơi cho nước nhà, tại sao một đội tuyển kiêu hãnh như Italy lại phải lựa chọn những cầu thủ này?

Cũng có một vài yếu tố thuyết phục trong luận điểm nói trên. Hầu hết Oriundi chỉ là những cầu thủ trung bình khá (Dani Osvaldo và Amauri). Ngoài ra trong đội hình đầy thành công của Italy vào những năm 1980 và 1990 không hề có cầu thủ nhập tịch nào. Ngoại trừ Roberto Di Matteo (anh sinh ra ở Thụy Sĩ).

Tuyển Italy tại World Cup 1994

Thêm nữa, việc cho phép nhập tịch ồ ạt có thể trở thành thông lệ xấu, đe dọa đến tính cạnh tranh lành mạnh ở đấu trường quốc tế. Khi các quốc gia “lobby” cho các cầu thủ tài năng về thi đấu cho họ. Giống như việc dùng tiền thuê một đội quân lính đánh thuê thiện chiến nhưng không có bản sắc dân tộc.

Ngược lại, không có truyền thống tương tự ở bóng đá Anh. Lý do cho sự tương phản này chỉ đơn giản là một thực tế. Vào thời kỳ các thuộc địa của Anh Quốc như Úc và New Zealand, các vận động viên trẻ tài năng sẽ muốn chơi Cricket hay Bóng bầu dục hơn là Bóng đá. Điều này chủ yếu là do quy định lựa chọn tuyển thủ ở đội tuyển cricket và rugby Anh. Các VĐV trẻ muốn thi đấu cho tuyển phải trở về nước Anh từ lúc còn bé. Tuy nhiên, vẫn có một cách giải thích sâu sắc và chính xác hơn cho sự khác biệt này, phản ảnh lịch sử và văn hóa của 2 quốc gia và cách họ giải quyết các vấn đề về dân tộc.

Về mặt pháp lý quốc tịch, Italy là quốc gia áp dụng nguyên tắc Ius Sanguinis (tiêu chuẩn huyết thống) trong khi Vương quốc Anh lại áp dụng Ius Soli (tiêu chuẩn nơi sinh). Nôm na là con của công dân Ý sẽ nghiễm nhiên được công nhận là người Ý, dù cho đứa bé được sinh ra ở đâu đi chăng nữa. Nguyên tắc này cũng khá phổ biến ở các quốc gia có số lượng lớn dân di cư như Ireland và Mexico. Lý do của việc áp dụng nguyên tắc này là để bảo vệ người di cư và gia đình khỏi sự bức hại từ các nước sở tại bằng cách cho phép họ tuyên bố quốc tịch của mình và trở về nước trong an toàn. Ở Ý, nguyên tắc này áp dụng cho cháu và chắt được sinh ra ở nước ngoài có tổ tiên người Ý sinh ra sau khi thống nhất đất nước năm 1861, và không có con cháu nào trong dòng dõi từ bỏ quốc tịch Ý.

Trong khi đó, luật của Vương quốc Anh quy định, một đứa trẻ sinh ra trên đất của Anh sẽ được coi là công dân Anh, không quan trọng quốc tịch của bố mẹ. Hoa Kỳ và Úc cũng là một trong những quốc gia áp dụng Ius Soli. Hệ thống đó phù hợp với các quốc gia thu hút số lượng lớn người nhập cư, và họ không lo lắng việc người dân bản địa sẽ bị đe dọa bởi những người tị nạn nhập cư vào.

Những chế độ pháp lý này không tồn tại độc lập, và đôi lúc tạo ra những thái độ khác nhau khi đánh giá về quốc tịch của một người.  Một số người người Anh nghiêm túc cho rằng, một đứa bé sinh ra và lớn lên ở Solihull hay Sunderland không phải là công dân Anh, bất kể bố mẹ nó là ai. Trong khi hầu hết sẽ coi một người nào đó sinh ra ở Boston là người Mỹ, dù họ có nguồn gốc tổ tiên xa lắc xa lơ trên Mayflower đi chăng nữa (Mayflower là con tàu nổi tiếng đưa những người Anh đầu tiên từ Plymouth đến khai phá Châu Mỹ vào năm 1620).

Theo đó, mặt tối của nguyên tắc Ius Sanguinis tại Italy đã gây nhiều khó khăn cho những người sinh ra tại Italy có cha mẹ là người ngoại quốc. Cựu tiền đạo Manchester City và Liverpool, Mario Balotelli và trung vệ của West Ham, Angelo Ogbonna đã gánh chịu nạn phân biệt chủng tộc từ các nhóm dân tộc cực đoan, rằng họ không phải là người Ý. Điều này làm nhiều người sửng sốt. Nhưng không may là pháp luật Italy, theo một cách nào đó, đã vô tình ủng hộ quan điểm này trên lý thuyết.

Bad boy đã trải qua tuổi thơ khó khăn vì vấn nạn phân biệt chủng tộc

Mặc dù Balotelli sinh ra ở Palermo, được bố mẹ nuôi chăm sóc và lớn lên ở Brescia, vì bố mẹ đẻ của cậu là người Ghana nên theo pháp luật Italy, Balotelli là người Ghana. Cậu nhóc không được chơi ở đội tuyển trẻ Italy cho đến năm 18 tuổi, khi cậu đủ điều kiện đăng ký quốc tịch Italy, đất nước duy nhất mà cậu biết. Điều tương tự xảy ra với Ogbonna, người có bố mẹ đẻ là người Nigeria những được sinh ra ở Cassino miền nam Lazio.

Mặc dù mất đi cơ hội tham gia vào một vài giải đấu trẻ không phải là điều gì đó quá quan trọng, ảnh hưởng tồi tệ của quy định pháp lý này chính là việc cho phép nạn phân biệt chủng tộc leo thang, thông qua việc không chấp nhận những người như Balotelli và Ogbonna là người Ý “thực thụ”. Dĩ nhiên Balotelli và Ogbonna là những tài năng thực sự, được trả lương cao và có cuộc sống tốt. Nhưng nếu bóng đá không cứu họ, việc gì sẽ xảy ra? Hãy nhìn những đứa trẻ cùng số phận kém may mắn hơn, những đứa con của dân nhập cư nghèo khổ vẫn sẽ bị đe dọa hằng ngày. Khi mà tuổi thơ của chúng không được đảm bảo với những quyền công dân cơ bản.

Ogbonna cũng chịu số phận tương tự

Một hệ thống pháp lý tương tự có thể thích hợp trong hoàn cảnh nước Ý có hàng loạt người di cư và chỉ có số ít dân nhập cư. Nhưng những năm gần đây, điều đó đã thay đổi. Ngày nay với điều kiện khấm khá của đất nước, người ta đã không còn phải bỏ đất mẹ ra đi nữa. Ngược lại số lượng dân nhập cư ngày càng gia tăng. Nói một cách khác, luật pháp đã có dấu hiệu lỗi thời. Mặc dù luật quốc tịch của một nước phản ánh hoàn cảnh lịch sử quốc gia, nó cũng ảnh hưởng rất lớn đến thái độ và tư duy dân tộc. Vì thế, gần đây có rất nhiều sự kêu gọi Italy chuyển sang áp dụng Ius Soli (tiêu chuẩn nơi sinh).

Cơ sở pháp lý mới này đã được thông qua vòng đầu tiên bởi cơ quan lập pháp Italy, và đang chờ Thượng viện xem xét. Đảng Dân chủ cánh tả Italy ủng hộ thay đổi này, nhưng bị Đảng Forza Italia của Silvio Berlusconi và Lega Nord (một đảng thuộc liên minh trung hữu ở Ý) phản đối. Roberto Saviano (nhà hoạt động xã hội, tác giả của tiểu thuyết nổi tiếng Gomorrah) hy vọng của cuộc cải cách sẽ không chỉ cung cấp hành lang pháp lý ghi nhận địa vị công dân tốt hơn cho hơn 10 nghìn trẻ em nhập cư ở Ý, mà còn thay đổi sâu sắc nhận thức và thái độ của người dân về vấn đề quốc tịch.

Cùng lúc với dòng chảy ngày một chậm lại của người Ý di cư, số lượng những oriundi sẽ giảm và càng ngày càng xa cách hơn gốc rễ Italy của họ. Sẽ không quá bất ngờ khi chứng kiến sự chấm dứt của thế hệ này đang đến gần. Câu chuyện về những người oriundi đang đi đến hồi kết.

 

Theo: Ricci Potts – thegentlemanultra.com

Eazy-E

[Blog] – Federico Bernardeschi: Điểm nhấn cho một Juve mới?

[Blog] – Federico Bernardeschi: Điểm nhấn cho một Juve mới?

Welcome to Juve, Berna. (Nguồn ảnh: Around-J)

Sau thất bại vỡ mặt ở Cardiff, Max Allegri đã thừa nhận việc thiếu một cầu thủ như Marko Pjaca khiến Juve mất đi lá bài để thay đổi thế trận, điều cần thiết trong các trận play-off. Thiếu các giải pháp dự phòng cũng là một nhược điểm mà 4-2-3-1 mang đến cho Juve ở mùa bóng vừa rồi. Không thể tránh, vì đó là phát kiến của Allegri khi thị trường chuyển nhượng đã khép lại. Tuy nhiên, đó phải là điều Juve cần cải thiện qua thị trường chuyển nhượng mùa hè.

Thương vụ Federico Bernardeschi từ Fiorentina vừa hoàn tất. 40 triệu Euro và 10% phí chuyển nhượng tương lai sẽ chảy về Florence. Sau Douglas Costa, đây là món quà thứ hai mà Marotta & Co. mang tặng cho Max. Hai món quà giúp lão tiếp tục xây dựng sơ đồ 4-2-3-1 đang dang dở.

Thêm sắc màu cho đôi cánh.

Sự thiếu hụt giải pháp dự phòng có vẻ ám ảnh Juve và Max. Những thương vụ đầu tiên của mùa hè đã chứng kiến Juve mang về thêm các mẫu cầu thủ có lối đá đa dạng. Điều này khiến 3 mũi kim cương ở hàng tiền vệ linh hoạt hơn. Cuadrado, Pjaca, D. Costa và Bernardeschi đều có những đặc trưng khác nhau. Và trong bài này, chúng ta sẽ nhìn sơ qua thanh niên Bernardeschi.

— Squawka Football (@Squawka) Ngày 13 tháng 06 năm 2017

Các thông số của Bernardeschi ở Serie A 16/17 từ Squawka.com.

Đặc điểm lối chơi của Bernardeschi dựa trên các con số. Nguồn Whoscored.com

Vê lối chơi, nếu Cuadrado là một cẩu thủ chạy cánh phải điển hình, Pjaca và Douglas Costa là những cầu thủ hiện đại hơn thì Bernardeschi lại thiên về lối chơi của một cầu thủ kiến tạo dạt cánh. Lối chơi này cũng giúp thanh niên có thể đá tốt ở vị trí tiền vệ tấn công.

Trong sơ đồ 3-4-2-1 của Fiorentina năm ngoái, vị trí thường xuyên của Bernardeschi ở Fiorentina là tiền vệ công dạt cánh. Lối chơi của Berna thiên về giữ bóng và kiến tạo. Không có nhiều tình huống Bernardeschi thực hiện đẩy bóng và bứt tốc như ở Costa hay Cuadrado. Về lý thuyết, Bernardeschi có thể mang đến sự đột biến bằng những đường chuyền sáng tạo từ bên cánh, hoặc có thể phối hợp với tiền vệ công (Dybala). Những đường chuyền sáng tạo từ cánh phải là điều mà Juve vẫn còn thiếu. Ở cuối mùa giải vừa qua, Allegri đẩy Alves lên đá tiền đạo cánh một phần vì lý do này. Alves là giải pháp tạm thời và Bernardeschi hoàn toàn có thể là giải pháp lâu dài.

Các vị trí kiến tạo của Bernardeschi trong mùa bóng vừa qua. Nguồn ảnh: Squawka.com
Các điểm chạm bóng của Berna trong trận đấu với Sassuolo. Nguồn ảnh: Whoscored.com

Ngoài khả năng kiến tạo, Bernardeschi còn có khả năng ghi bàn khá ổn. Với 32 trận, thanh niên đã có cho mình 11 bàn ở Serie A mùa bóng trước (gồm cả các quả 11m).

Các khu vực ghi bàn của Bernardeschi. Nguồn ảnh: Squawka.com

Tuy nhiên, cũng như các cầu thủ tấn công khác, Bernardeschi không được đánh giá cao về mặt phòng ngự, dù anh cũng có lui về tham gia hỗ trợ và giữ vị trí. Đây sẽ là điều mà thanh niên cần cải thiện, dù có nền tảng thể lực tương đối ổn. Bên cạnh đó, việc sử dụng chân phải cũng là điều Bernardeschi cần phải tiến bộ để trở thành quân bài tẩy nguy hiểm của Allegri.

Các chỉ số về mặt hỗ trợ phòng ngự của Bernardeschi. Nguồn ảnh: Whoscored.com.

Những thống kê trên chỉ là một phần để chúng ta có cái nhìn sơ qua về Berna. Nếu theo dõi thanh niên này đủ lâu, hẳn bạn cũng sẽ có ý kiến của riêng mình. Về phía người viết, với nguồn cảm hứng rất lớn với trái bóng, Bernardeschi sẽ là mảnh ghép quan trọng để Max hoàn tất lối chơi 4-2-3-1. Nếu thi đấu cùng Douglas Costa và Dybala phía sau Higuain, Bernardeschi sẽ là nguồn làm bóng và sút bóng quan trọng để giải quyết thế trận bế tắc. Bàn thắng với U21 Tây Ban Nha là một ví dụ. Bóng chạm chân cầu thủ TBN nhưng đi bóng, tạo khoảng trống và sút, đó là những gì Berna cần có.

Viên gạch quan trọng cho nền móng mới ở Juve.

Kể từ khi Antonio Conte ra đi, Juve đã dần dần chuyển mình thay đổi. Từ nhân sự cho đến lối chơi. Đây là lúc Max xây dựng một Juve hoàn toàn mới cho mình và Bernardeschi hoàn toàn có thể là điểm nhấn cho Juve mới của Allegri.

Trong thành công của Juve dưới thời Conte và năm đầu tiên của Allegri, nền tảng của Juve là BBC, là 3-5-2 và là tuyến giữa với Vidal – Pirlo – Pogba. Theo thời gian, các nền tảng này dần tan rã và khi Bonny ra đi, nền tảng thành công đó chính thức biến mất. Giờ đây, Juve sẽ phải xây dựng nền tảng mới cho mình. Juve đã chọn Allegri. Sau 3-5-2 rồi 4-3-1-2, Allegri đã chọn 4-2-3-1.

“Không có Andrea Pirlo và Carlos Tevez, Juve sẽ phải thay đổi và tìm kiếm các giải pháp mới. Tôi thích một ai đó có khả năng sáng tạo trong bóng đá mà không trở nên nhàm chán. Một quân bài tẩy luôn tạo nên sự khác biệt cùng với một chiến thuật cân bằng. Tôi thích Isco của Real Madrid và tay Brazil Oscar. Trong số các cầu thủ Ý, đó là Domenico Berardi và Federico Bernardeschi.” Allegri (2015)

“Cậu ấy là một tài năng đầy hứa hẹn cho tuyển Quốc gia.” Allegri trả lời Sky Sport khi được hỏi về Bernardeschi (2017)

Có vẻ Allegri khá ngưỡng mộ Bernardeschi và Berardi. Giờ lão đã có Bernardeschi. Cậu trai sẽ là viên gạch quan trọng mới trong nền tảng mà Max đang xây dựng. Hoàn toàn có thể, nếu Juve thực sự trao cho thanh niên chiếc áo số 10.

40 triệu Euro, mức lương 4M/ mùa, và rồi là áo số 10. Có thể lắm chứ.

Fan Bệu – Juventus Fan Club in Vietnam.

Nguồn thống kê: Whoscored.com; Squawka.com.

P/S: À, tất nhiên là nếu buổi kiểm tra y tế tốt đẹp. Fio vừa bảo đường ruột thanh niên có vấn đề nên cho nghỉ thêm 4 ngày. Nghỉ ngơi thế nào thanh niên lại nhảy sang Juve luôn . 😉

Thông điệp quan trọng từ thương vụ Alex Sandro

Thông điệp quan trọng từ thương vụ Alex Sandro

 

Dù cái giá là bao nhiêu đi chăng nữa, sẽ là sai lầm nếu Juventus để Alex Sandro đến Chelsea một cách thoải mái. Bài viết của Adam Digby trên football italia sẽ giúp chúng ta hiểu được thông điệp đằng sau, thứ còn quan trọng hơn những đồng Euro chảy vào tài khoản CLB.

Juventus nên hành xử đanh thép hơn trong những vụ tương tự

“Nguyện vọng của cầu thủ” – cụm từ quen thuộc được Beppe Marotta sử dụng mỗi khi Juventus mất đi một ngôi sao của mình. Nó bắt đầu từ khi Arturo Vidal bày tỏ nguyện vọng rời CLB để cạnh tranh chức vô địch Champions League cùng Bayern Munich, không lâu sau Kingsley Coman cũng nối gót người đồng đội Chile.

Vị giám đốc thể thao này cũng thốt ra những lời tương tự khi Mino Raiola đạo diễn cho chuyến đào tẩu ầm ĩ của Paul Poga về lại Manchester United. Mùa hè năm nay, tay cò này lại trêu đùa Milanista và thu hút hết sự quan tâm của truyền thông như thường lệ với Donnarumma.

Trong thời gian qua, Marotta tiết lộ đã nhận được những lời đề nghị rất lớn về Alex Sandro từ phía Chelsea. Mặc dù Beppe luôn khẳng định Juventus muốn giữ cầu thủ này; ông cũng thừa nhận Juventus sẽ không thể làm gì khác nếu Sandro yêu cầu ra đi.

Đủ rồi.

Mặc dù không ai muốn giữ chân một cầu thủ đã không còn muốn cống hiến, thì CLB vẫn nên sẵn sàng đáp trả với báo chí rằng sẽ không để cầu thủ ngôi sao của mình ra đi dễ dàng như thế. Khi nhìn thấy người đàn ông được giao nhiệm vụ xây dựng một đội bóng cạnh tranh hàng đầu châu Âu thừa nhận bất lực trong việc ngăn cản nguyện vọng của cầu thủ, điều đấy không chỉ thể hiện sự yếu đuối bạc nhược mà còn gây bất lợi cho Juventus trong các cuộc đàm phán tương lai.

 

Marotta còn thiếu một chút lọc lõi so với cáo già Moggi

Phải nói rằng Marotta là một người rất tài năng, người đã giúp Juventus rất nhiều trong 7 năm tại vị. Ông đã rút được bài học từ những thương vụ tệ hại như Marco Motta, Jorge Martinez hay cả Hernanes. Ông chứng minh cho mọi người thấy Beppe Marotta không phải là ông già tằn tiện hay chuyên gia đồng sở hữu và trả chậm nữa. Việc mua về Higuain và Pjanic đồng thời đặt kỷ lục chuyển nhượng mới với Pogba là minh chứng rõ nét nhất. Nhưng Marotta và BLĐ đội bóng vẫn còn rất nhiều thứ phải làm …

Thất bại 1-4 trước Real Madrid giúp chúng ta hiểu khoảng cách giữa hai gã khổng lồ TBN cùng Bayern với nhóm bám đuổi gồm Borussi Dortmund, Atletico Madrid … và cả Juventus.

Khi việc thống trị Serie A đã tỏ ra nhàm chán, Beppe nên tìm cách đưa Bà Đầm Già về vinh quang quá khứ – chức vô địch cúp C1. Juventus phải tỏ rõ quyết tâm đó.

Mặc dù không CLB nào có thể đảm bảo giữ chân các ngôi sao, nhưng không ai nghe Florentino Perez hay Karl-Heinz Rummenigge thừa nhận họ sẽ để các cầu thủ của mình tự do ra đi theo “nguyện vọng”. Trường hợp của Alex Sandro là cơ hội tốt nhất để Marotta đưa ra thông điệp đanh thép của CLB, rằng: “các người muốn ngôi sao của chúng tôi ư? Được rồi, nhưng nói trước chúng tôi là người ra luật, giá sẽ rất đắt hoặc sẽ không có cuộc đàm phán nào nữa.”

Chỉ như vậy, Juventus mới có thể tự tin ngồi vào top 4 CLB mạnh nhất thế giới.

Cái gọi là “nguyện vọng của cầu thủ” chỉ là thứ chết tiệt.

 

Nguồn: football-italia

Eazy-E

Điểm báo Italia ngày 22/06

Điểm báo Italia ngày 22/06

Gds

Marotta: “Chúng tôi không giữ những cầu thủ muốn ra đi. Chúng tôi đang thương thảo với một cầu thủ có kinh nghiệm quốc tế”

Bonucci, Lemina, Cuadrado, Sandro có thể ra đi.

Tiếp tục tấn công Sevilla để có N’Zonzi

Tuần quyết định của Douglas Costa

 

TuttoSport

Conte có thể sẽ hỏi mua Bonucci với giá 55M. Man City cũng rất quan tâm.

Chelsea tiếp tục tấn công Alex Sandro

Marotta đề nghị Fiorentina bán Bernardeschi với giá 40M+bonus

Liên hệ MU để mua Darmian

 

 

CdS

“Chào Firenze, tôi đến Juve đây”

Bernardeschi đã “bị thuyết phục” bởi dự án của Allegri

 

Max Allegri: Đây là cách tôi xây dựng một đội bóng chiến thắng

Max Allegri: Đây là cách tôi xây dựng một đội bóng chiến thắng

Khái niệm HLV can thiệp vào những công việc khác ngoài sân cỏ vẫn là một thứ mới mẻ ở Ý, HLV của Juventus – Massimiliano Allegri, đã dành cho Calcio e Finanza một bài phỏng vấn độc quyền về triết lý để quản lý và xây dựng một đội bóng chiến thắng. Người đàn ông đã 3 lần dành cú đúp quốc nội (Serie A và Coppa Italia) đã trao đổi một vài chủ đề thú vị liên quan đến việc quản lý những mảng ngoài chuyên môn của đội bóng.

 “Mr. Allegri Management Bootcamp (Trại tập huấn của Allegri)”  được tổ chức  lần đầu nhằm chia sẻ những kinh nghiệm về công tác quản lý bóng đá vào ngày 17/06 vừa qua tại thành phố quê hương của ông. Đây là hoạt động trong chuỗi quản lý bóng đá và kinh tế của Mr. Allegri Junior Camp week (Trại huấn luyện trẻ của Allegri) lần thứ ba, nhằm hướng dẫn về bóng đá và gây quỹ cho trẻ em, một dự án hợp tác giữa Innext (một tổ chức hỗ trợ và giải pháp doanh nghiệp của Italia) và đội ngũ manager của Allegri được điều phối bởi Andrea Saule.

Allegri

 

Allegri mô tả bản thân là một người có xu hướng kinh doanh.  Thoạt đầu nghe có vẻ hơi thực dụng với một người làm chuyên môn, nhưng Allegri giải thích:
“Các CLB cũng là doanh nghiệp và chúng ta là một phần của điều đó. Nhiệm vụ của chúng tôi là đạt được kết quả trên sân cỏ cùng lúc với việc làm gia tăng giá trị của từng cầu thủ và CLB. Là một người làm kinh doanh phải làm việc với tầm nhìn như thế. Ở Italy người ta luôn nghĩ rằng HLV (Coach) chỉ nên tập trung vào công tác huấn luyện và chuyên môn trên sân cỏ, không nên đóng vai trò quản lý đội bóng (Manager). Nhưng ở vị trí một người chịu trách nhiệm chính về thành công của đội bóng. Tôi cho rằng HLV nên hiểu về tình hình tài chính và những mục tiêu xa hơn của CLB. Mỗi khi nghe về các cầu thủ, dự đoán đội hình hay chiến thuật trên các phương tiện truyền thông, tôi cho rằng đó chỉ là phần nổi của vấn đề: thứ quan trọng nhất là phải nắm rõ tình hình nội bộ của đội bóng và đưa ra những phân tích thực tế nhằm đạt được mục đích chiến thắng. Đó là nhiệm vụ của chúng tôi.”

Allegri

Về cơ bản, Allegri cho rằng mối quan hệ chặt chẽ bằng cách trao đổi thông tin liên tục giữa từng thành viên của CLB đóng vai trò tối quan trọng. Những màn thể hiện trên sân cỏ phản ánh niềm tin vào tập thể và sự phối hợp hoàn hảo của từng bánh răng trong cỗ máy chiến thắng.

“Tôi đã cố gắng xây dựng một đội ngũ những chuyên gia về từng mảng chuyên môn, thậm chí tài năng hơn cả tôi. Tôi chỉ là người đại diện và bộ mặt của đội bóng vì nếu không có sự hỗ trợ từ mọi người, tôi không thể làm tất cả mọi thứ. Cuối cùng, tôi vẫn giữ quan điểm rằng HLV không nên can thiệp vào mọi việc, HLV chỉ nên hỗ trợ và tạo động lực cho mỗi cá nhân hoạt động hiệu quả hơn.”

“Từ ngày đầu tiên có mặt ở đây, tôi cảm thấy mình cần xây dựng một mạng lưới thông tin giữa tất cả các thành viên của CLB, từ các chuyên gia vật lý trị liệu, chuyên gia dinh dưỡng và bác sĩ đến ban huấn luyện. Tôi luôn coi trọng việc hợp tác và trao đổi với từng người trong đội bóng.”

Allegri

“Hơn thế nữa, tôi luôn giữ những mỗi quan hệ thân thiết với những người làm cỏ, đội ngũ lao công, hay bảo vệ sân và kho bãi của đội bóng. Vì mỗi người đều rất quan trọng và đóng góp rất lớn vào thành công của CLB. Tôi luôn quan niệm rằng, khi bạn nhìn vào một đội bóng trên sân cỏ, bạn sẽ hiểu được phần nào những công việc thầm lặng đằng sau nó. Tất cả những chi tiết nhỏ hoạt động một cách tổng hòa sẽ đóng góp nên thành công chung. Không chỉ riêng trên sân cỏ. Khối lượng công việc ngày càng tăng bởi ngày nay các đội bóng còn phải chú trọng đến hoạt động truyền thông, quảng cáo, các khoản tài trợ, và rất nhiều khía cạnh thể thao khác.”

Allegri

Max Allegri đang trong quá trình đàm phán gia hạn hợp đồng quảng cáo với Adidas, và cũng đang nhận được nhiều lời đề nghị khác từ những công ty đánh giá cao một nhân vật trung tâm trong bóng đá Ý như ông. Allegri coi mối quan hệ với những nhà tài trợ vừa là một cơ hội vừa là một điều cần thiết.

“Những mối quan hệ và hợp đồng với nhà tài trợ là cơ hội để cái thiện đội bóng cùng tình hình tài chính CLB. Các đội bóng phải tự nuôi sống mình như doanh nghiệp qua các nguồn thu như bản quyền truyền hình và tài trợ. Bóng đá bây giờ khác xa với 30 năm trước, thời mà các vị chủ tịch giàu có coi việc sở hữu một CLB như là một thú vui tiêu khiển. Nhưng hiện nay vẫn chưa có nhiều sự quan tâm đến vấn đề này. Dù với kiến thức hạn chế của bản thân về các mảng chuyên môn trong hoạt động của đội bóng. Tôi vẫn cảm thấy rằng một tổ chức thì không nên bỏ qua những vấn đề đó. Đồng thời điều đó cần được quan tâm một cách nghiêm túc cũng như các công việc khác của CLB.”

Allegri

Đặc biệt vào thời điểm này trong năm, khi thị trường chuyển nhượng đang nóng lên từng ngày, Allegri giải thích:

“Mỗi ngày chúng tôi đều làm việc không ngừng nghỉ, nhưng luôn luôn hợp tác chặt chẽ để hiểu được nhu cầu của đội bóng. Đôi khi ban lãnh đạo trao đổi thậm chí 5 lần một ngày. Thứ mà tôi coi là quan trọng nhất là sự theo dõi sát sao và những cuộc trao đổi liên tục. Điều này giúp phân tích một cách chính xác nhất những đánh giá kỹ thuật và cả nhu cầu của CLB.”

Cuối cùng, ông giải thích về phản ứng khi có những sự lựa chọn khó khăn:

“Trong quá khứ có những thương vụ chuyển nhượng đình đám khi Juventus phải bán đi những cầu thủ trụ cột. Điều đó luôn gây những áp lực rất lớn lên ban lãnh đạo đội bóng. Tôi thì luôn thực tế nhưng không bao giờ tỏ ra bi quan. Tôi luôn cố gắng mang đến kết quả tốt nhất từ trong khó khăn. Vì thế tôi luôn luôn theo sát kế hoạch của đội bóng. Đồng thời phải giải thích cho ban lãnh đạo CLB những đánh giá về chuyên môn tùy thuộc vào từng sự lựa chọn. Và xem xét khả năng đạt được hoặc không đạt được những mục tiêu của đội bóng.”

Dịch từ Calcio e Finanza.

Eazy-E

AS Roma – Juventus: Sự trở về của Nhà vua

AS Roma – Juventus: Sự trở về của Nhà vua

Ai là Vua thành Rome? Các nhà sử học sẽ nhắc chúng ta về thời đại La Mã cổ đại của những Spartacus, Lucius Tarquinius. Hay gần nhất là Napoleon phong cho con trai mình chức danh Vua thành Rome (Napoleon III). Nhưng với những người yêu bóng đá, đặc biệt là bóng đá Ý, Rome chỉ có một Vua. Đó là Francesco Totti. Ông Vua không ngai ấy đang từng bước chậm rãi bước xuống Ngai vàng. Nhà vua đang trở về Rome, đó không phải là Francesco Totti, đó là Miralem Pjanic. Anh vẫn chưa là Vua, nhưng trở về Rome để làm Vua. Đó không phải là Vua của thành Rome, đó là Vua của Calcio.

Nỗi buồn thành Rome

Mire Pjanic đã làm tất cả trong 5 mùa giải ở Roma từ xây dựng lối chơi, kiến tạo, ghi bàn. Đó là những nỗ lực không mệt mỏi và đáng được ghi nhận từ những người yêu AS Roma. Nhưng trong 5 mùa giải ấy, AS Roma và Pjanic đều phủ phục dưới cái bóng quá lớn của Juventus. Không danh hiệu quốc nội. Ở Châu Âu, mọi chuyện còn tệ hơn. AS Roma thành chiếc rổ đựng bóng trong những thất bại kinh hoàng nhất. Đó là những giọt nước cuối cùng đẩy Pjanic đến quyết định ra đi.

Résultat de recherche d'images pour "Pjanic roma stats"

Rời Roma không phải là quyết định dễ dàng của Mire. Chứng kiến hòn ngọc của mình rời đi cũng không hề dễ dàng đối với các Romanista. Với họ, Pjanic là một cầu thủ yêu thích, hiền lành, dễ thương. Người mà họ tin tưởng sẽ dẫn dắt AS Roma trong cuộc đua với chính Juventus.

John Arne Riise, cựu cầu thủ Roma, đã nói rằng “Pjanic chuyển đến Juventus là điều không thể chấp nhận được. Lẽ ra cậu ta phải ở lại và dẫn dắt Roma vượt qua chính Juventus. Chuyển đến Juve, Pjanic đã khiến các Romanista bị tổn thương và họ sẽ không bao giờ tha thứ”. Cậu bạn thân, Nainggolan còn công khai nói rằng: “Tôi sẽ không nói chuyện với Pjanic nếu cậu ấy chuyển đến Juventus”.

Nhưng cuối cùng, Pjanic vẫn cập bến Juventus. Thậm chí chính Pjanic còn hy sinh các lợi ích cá nhân để được gia nhập Juve. Đội bóng thành Turin đã không phải trả toàn bộ số tiền giải phóng hợp đồng (40M) để có Pjanic. Món tiền 32M để có một tiền vệ hay nhất giải đấu, đó thực sự là một món quà đối với Juve.

Sự trở về của Nhà vua

Sự kỳ vọng vào Pjanic là rất lớn. Nhất là khi đó, Juve đã đánh mất tiền vệ hay nhất vào tay MU. Các Juventini kỳ vọng Pjanic sẽ bổ sung chất kỹ thuật vốn đã rất khan hiếm kể từ khi Pirlo ra đi. Max Allegri chắc cũng kỳ vọng cậu học trò mới sẽ giúp ông triển khai nhiều miếng đánh mới. Nhưng như châm ngôn ở Việt Nam, “Vạn sự khởi đầu nan”. Miralem Pjanic đã có một sự khởi đầu cực kỳ khó khăn tại Juve.

Đầu tiên là sự rối loạn về chiến thuật. Max Allegri không thể tìm được ý tưởng rõ ràng làm sao có thể phát huy được hết sở trường của cậu học trò mới. Allegri muốn “đóng đinh” Pjanic vào vị trí regista. Người đang đá vị trí đấy, Marchisio, đang vật lộn với chấn thương rất nặng. Đây là vị trí sống còn của Juve, vừa phải đảm bảo giải thoát hàng phòng ngự và mở ra các đường tấn công. Pjanic đã chết chìm cùng với ý tưởng của Allegri. Cú sốc về cường độ tập luyện ở giai đoạn tập huấn khiến Pjanic hụt hơi ở giai đoạn đầu mùa giải. Thay vì là trụ cột, Pjanic thường xuyên phải xuất phát trên băng ghế dự bị.

Cuối cùng thì cuộc sống cũng dễ thở hơn với Pjanic khi Khedira và Marchisio. Allegri triển khai thế trận ở mùa giải trước, 4-3-2-1, đẩy Sturaro vào để hoàn thiện thế trận phòng ngự, giải thoát Pjanic khỏi vị trí regista. Đó là giai đoạn mà Pjanic bắt đầu giải phòng được sức ì và chơi khá hay.

Đây được coi là một trong những thay đổi chiến thuật sáng giá nhất của Allegri mùa này. Nhưng đó chưa phải là lá bài cuối cùng, Allegri đã thực sự phát huy được toàn bộ sức mạnh của Pjanic khi triển khai sơ đồ 4-2-3-1. Pjanic đá cặp với Khedira/Marchisio ở trung tâm hàng phòng ngự.  Trên giấy tờ đó là lối chơi tự sát, khi phơi bày hai tiền vệ mong manh trước sức tấn công của đối phương. Mandzo & Cuadrado/Alves đã tạo thành lớp lá chắn thứ hai cho Pjanic tỏa sáng.

Phong độ của Pjanic ở 3 vòng knock-out tại Champions League khiến chúng ta phải ngả mũ trước Allegri & Pjanic. Đó là một regista, nhưng không phải regista. Đá ở vị trí thấp nhất, phía trên hàng phòng ngự, nhưng Pjanic chơi không hề giống các regista cổ điển và càng không giống Pjanic của Roma.

Thống kê sau trận lượt đi với Barca cho thấy Pjanic đã tung ra 8 cú tackles bóng, nhiều hơn bất kỳ ai, 5 trong số đó đã thành công. Hình ảnh Pjanic hóa giải hoàn toàn Maestro Iniesta đã cho thấy sự hòa nhập tuyệt đối với lối chơi của Juventus. Nhưng chưa hết, mặc dù bị kéo ra xa khung thành đối phương, Pjanic vẫn kịp thiết lập kỷ lục của riêng mình với 11 đường chuyền thành bàn, 6 bàn thắng (tại Serie A & Champions League) và thêm 2 bàn thắng tại Coppa Italia.

Résultat de recherche d'images pour "Pjanic stats Barca"

 

Tất nhiên, Pjanic vẫn chưa trở thành một tiền vệ hàng đầu thế giới. Allegri nói rằng “Tôi đã nổi điên với Pjanic. Cậu ấy có thể trở thành 1 trong 3 tiền vệ hay nhất thế giới. Nhưng mỗi khi mất bóng, với cậu ấy, đó là cả một thảm họa. Cậu ấy cần phải bình thản hơn, ai cũng có quyền được sai lầm”.

Trận đấu với AS Roma sẽ là sự trở về đầy cảm xúc. Juve chưa lên ngôi, Pjanic chưa lên ngôi. Nhưng họ có thể lên ngôi ngay tại lãnh địa Roma. Nếu điều đó thành sự thật, đó sẽ là món quà vô giá với Pjanic. Anh chàng đã rời đi như một kẻ thất bại và trở về với vòng nguyệt quế. Hãy giúp Mire, hãy để Pjanic trở thành Vua thành Rome!

 

#JSouslevent

Juventus Fan Club in Vietnam