Gigi Buffon: Còn hơn một huyền thoại

Sau chiến thắng lịch sử với danh hiệu Scudetto lần thứ 6 liên tiếp và cú đúp thứ 3 liên tiếp, Gigi đích thân viết một bài trang nhất trên tờ La Stampa. Đây là bản dịch, để bạn thấy tự hào vì có một người đội trưởng như anh. CÒN HƠN MỘT HUYỀN THOẠI.

Đó là suy nghĩ của những kẻ chưa bao giờ vô địch muốn hạ thấp giá trị của những người thành công. Trong chiến công thứ 6 này không có gì là liên tiếp, có thể dự đoán hay đảm bảo cả? Chúng tôi có lợi thế trong cuộc đua này, như những gì chúng tôi đã thể hiện suốt 5 mùa giải gần đây, nhưng chúng tôi bắt đầu lại từ con số 0, chúng tôi đã từng bị nghi ngờ và đặt dấu hỏi. Không ai dành cho chúng tôi một inch trên mặt cỏ, các đối thủ luôn thể hiện tốt nhất những gì họ có khi đối mặt với chúng tôi. Họ đã chiến đấu điên cuồng. Và điều đó hoàn toàn bình thường.

Résultat de recherche d'images pour "Gigi Buffon"

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến sau mỗi chiến thắng là “NGÀY MAI”. Tôi tự hào vì những danh hiệu mình có được, nhưng luôn có những mục tiêu mới giữ cho tôi khát vọng và cảm xúc. Trong cuộc sống, tôi có được nhiều hơn những gì tôi mong muốn và tất nhiên là nhiều hơn những gì tôi đòi hỏi. Đứng đước mỗi vạch xuất phát, mỗi mục tiêu, tôi luôn mong muốn cống hiến tất cả những gì mình có. Nhưng, tôi có cảm giác, mình đã nhận được, nếu có thể, nhiều hơn những gì mình cống hiến. Sự biết ơn cuộc sống luôn thúc đấy tôi sống lạc quan và đẩy tôi đi xa hơn chính bản thân mình, vượt qua những chiến thắng, vượt qua những giới hạn.

Résultat de recherche d'images pour "Gigi Buffon scudetto"

Danh hiệu Scudetto thứ 6 liên tiếp và cũng là danh hiệu thứ 10 trong sự nghiệp của tôi. Đúng, tôi không hề xấu hổ khi nói đến điều đó, tôi đã giành tất cả những danh hiệu đó trên sân cỏ. Có thể FIGC, Wikipedia hay Lega nói răng tôi chỉ có 8 danh hiệu, nhưng không ai có thể ngăn cản tôi nói thẳng với họ rằng tôi đã giành tất cả 10 danh hiệu đó. Ghi nhận trong cuộc sống không phải là tất cả. Một bài hát của Vasco hay một bài thơ của Neruda, tôi không viết nó, nhưng nó có liên quan. Bởi vì như Troisi đã viết trong Il Postino: “Chất thơ không phải là về những ai viết ra nó mà về nó là cái gì”. Vì thế không cần tranh cãi, không mong muốn lật lại những trang sử cũ. Chỉ có một vinh dự cho những gì tôi đã công hiến, chiến thắng và chinh phục trên sân cỏ. Không bao giờ cô đơn, luôn như một đội bóng.

Résultat de recherche d'images pour "Gigi Buffon Alex Trezeguet camoranesi"

Ngạo nghễ cho những ngày đen tối mùa hè 2006. Một mùa hè nóng bỏng và cay đắng. Một mùa hè của những gì có thể hiểu và không thể hiểu. Nhưng đó cũng là mùa hè của sự khẳng đinh và mong ước thay đổi lịch sử, sự thật là viết nên lịch sử. Không ai như chúng tôi, không ai trước đó làm thế cả. Tôi đang nói về Pavel, Alex, David, Camo và  bản thân tôi. Chúng tôi đã lựa chọn ở lại và vinh danh màu áo mà chúng tôi khoác trên người, vinh danh những con người Bianconeri và những người hâm mộ họ. Chúng tôi đều mất đi vài thứ nhưng giành lại những gì không thể đong đếm được: sự tôn trọng và ảnh hưởng. Tìm lại giá trị của một tập thể, một đội bóng. Nếu không có tất cả những người lao động miệt mài trong và ngoài sân cỏ, tôi không thể cống hiến những gì tốt nhất, không gì là có thể. Và điều kỳ diệu nhất, tất cả những giá trị đó vẫn chưa chấm dứt, nó mới chỉ bắt đầu.

#JSouslevent

 

You may also like...