Thất bại, điều đã vẽ nên bước đi tiếp theo của Paulo Dybala

Thất bại, điều đã vẽ nên bước đi tiếp theo của Paulo Dybala

The New York Times vừa đăng tải cuộc phỏng vấn của họ với Paulo Dybala. Trong đó, ‘La Joya’ chia sẻ về cảm xúc của mình sau đêm chung kết Champions League, việc đổi áo với Messi, những tin đồn chuyển nhượng, cũng như vài chuyện khác nữa.

Bài viết được đăng tải vào ngày 17 tháng Tám vừa qua.

——————————————————————-

“Nỗi đau thất bại trong trận chung kết vừa qua sẽ đi theo tôi cho đến khi tôi nâng cao chiếc cúp này.” Dybala (CameraSport, Getty Images)

Luân đôn – Paulo Dybala vẫn nhớ về buổi tối hai tháng về trước, khi anh đứng lặng trên sân Cardiff (xứ Wales) và nhìn Real Madrid ăn mừng danh hiệu Champions League. Đó là viễn cảnh anh đã vẽ nên rất nhiều lần vài tuần trước trận đấu, cũng như nhiều tháng – nhiều năm trước đó. Chỉ có điều, với một vai trò khác. Trong suy nghĩ của Dybala, nụ cười sẽ nở trên môi của anh và các đồng đội ở Juventus, với chiếc cúp vô địch và cái tên của họ được khắc sâu vào trong sử sách.

Dybala đã quá mơ mộng về chiếc Cúp. Thực tế, khi Real Madrid bắt đầu ăn mừng, một phần bên trong con người Dybala vẫn tin rằng đây không phải sự thật.

“Trong đầu tôi vẫn nghĩ đây là cơn ác mộng, và hy vọng rằng mình sẽ tỉnh dậy,” Dybala cho biết.

Tuy nhiên, điều làm anh nhớ nhất bây giờ lại là sự im lặng, hoặc không thì tất cả đều như (giả) điếc hết, không nghe gì và cũng không ai nói với ai điều gì.

Theo như Dybala hồi tưởng, sau khi Juventus rút quân, không ai trong phòng thay đồ lên tiếng. Trong một khoảng thời gian dài. Trong ký ức của Dybala, không ai nói một lời nào cho đến khi cả đội về đến Vale Resort, một khách sạn nằm ở ngoại ô Cardiff. Ở đó, các cầu thủ chia thành từng nhóm nhỏ, để chăm sóc cơn đau và tự vấn, phân tích xem điều gì đã xảy ra. Dani Alves sau đó nói rằng anh và ông bạn Leonardo Bonucci đã thức và nói chuyện đến tận 6 giờ sáng. Điều đau đớn nhất, theo Dybala, chính là Juventus bước vào trận đấu và tin rằng họ là “best team in the world.”

“Chúng tôi đã đánh bại các đội bóng rất mạnh trên con đường của mình,” anh ấy cho biết. “Chúng tôi chưa bao giờ thủng hơn 2 bàn, và họ ghi được 3 bàn trong 45 phút. Đó là 45 phút mà chúng tôi không còn là chính mình, 45 phút đã phá hủy tất cả.”

Để miêu tả tham vọng mới ở Champions League, Dybala đã dùng từ revancha trong tiếng Tây Ban Nha. Về lý thuyết, trong ngữ cảnh này revancha có nghĩa là “tái đấu” (rematch). Tuy nhiên, theo cách anh chàng dùng nó thì chính xác hơn sẽ là “báo thù” (revenge).

“Trong bóng đá, bạn luôn có cơ hội để báo thù. Có một thành ngữ ở Argentina: đây là một espina clavada, cây kim trong bụng, thứ khiến bạn cảm thấy tổn thương. Nỗi đau thất bại trong trận chung kết vừa qua sẽ đi theo tôi cho đến khi tôi nâng cao chiếc cúp này. Sau đó tôi sẽ bình thản hơn rất nhiêu.”

MÙA BÓNG MỚI, SỐ ÁO MỚI.

Hai tuần trước khi mùa bóng mới khởi tranh, Juventus xác nhận rằng Dybala sẽ thay đổi số áo. Từ khi chuyển đến từ Palermo, anh chàng đều mang áo số 21. Có một lý do đặc biệt cho Dybala: anh được thừa kế chiếc áo từ Andrea Pirlo, một trong số những người hùng của anh chàng, cũng là người mà chiếc áo ở Juventus được đóng khung, không giặt giũ và được treo ở nơi trang trọng trong phòng khách căn hộ của Dybala, căn hộ ở Turin.

Dybala và chiếc áo của Pirlo. Ảnh từ Instagram của Dybala.

Dù vậy, từ mùa này, Dybala sẽ mang trên vai một số áo thậm chí còn quan trọng hơn ở Juventus: áo số 10. Một số áo chất đầy lịch sử. Số áo đã lần lượt xuất hiện trên lưng Alessandro Del Piero, Roberto Baggio, Michel Platini và nhiều người khác nữa. ”Thưởng thức điều này, từ một fan Juventus đích thực.” Del Piero đã tweet như thế khi thông tin về chiếc áo số 10 được công bố.

Áo đấu là điều quan trọng đối với Dybala. Anh chàng có hẳn một bộ sưu tập gồm 300 cái hơn. Chúng được chia ra cất giữ trong những căn hộ ở Ý và ở Argentina của anh chàng. Những cái có ý nghĩa quan trọng sẽ được cất giữ và giám sát bởi mẹ của Dybala, người vừa chuyển đến Turin và sống gần anh chàng.

Trong số những chiếc áo trên, có chiếc áo mà Lionel Messi đã đổi cho Dybala vào tháng 4 vừa qua. Đó là khi trận thắng 3-0 của Juventus trước Barcelona ở tứ kết Champions League bước vào giờ giải lao. Trước trận đấu, Dybala đã bày tỏ mong muốn được đổi áo với Messi, một người bạn và cũng là đồng đội của anh ở tuyển Argentina. Hôm đó, Dybala đã ghi 2 bàn chỉ trong vòng 22 phút và Barcelona sắp bị hạ gục.

“Đổi áo khi bạn đang thua là điều khá khó khăn,” Dybala cho biết. “Bạn đang có tâm trạng xấu, bạn sẽ không nghĩ đến những chuyện này. Nhưng Leo là người tốt; anh ấy biết trước khi tôi muốn nói điều này, anh ấy đến gần tôi vào giữa hiệp và nói rằng không thành vấn đề.”

Nhìn kỹ lại, việc đổi áo giữa Messi và Dybala tạo cảm giác hơi giống việc chuyển giao. Trên tiêu chuẩn tập thể. Vượt lên các trận đấu khác, màn trình diễn hôm đó đã thuyết phục Juventus rằng, giờ đây, họ đã nằm trong hàng ngũ những đội bóng mạnh nhất châu Âu. Ngang hàng với Barcelona, Real Madrid và Bayern Munich. Và với tiêu chuẩn cá nhân, nhiều người cảm nhận rằng khi Messi bắt đầu nhạt phai, Dybala sẽ là người tiếp quản vị trí của Messi. Hiển nhiên là ở tuyển Argentina, và có thể, chỉ là có thể thôi nhé, ở cả Barcelona.

Mà thực vậy, đây chính là một trong số những đặc điểm về mùa hè của Dybala. Kể từ khi Paris St.-Germain bắn đi ý định lôi kéo Neymar về với thủ đô nước Pháp, điện thoại của Dybala luôn tràn ngập tin nhắn từ bạn bè và người thân. Mọi người luôn hỏi rằng liệu anh chàng có thế chỗ cầu thủ người Brazil và đá chung với Messi hay không.

“Ở vị trí của tôi, tôi biết rằng đó toàn là tin đồn,” Dybala nói. “Tôi nhìn ra được những gì có trên TV và trên mặt báo, nhưng những người bạn và gia đình của tôi ở Córdoba nhìn thấy chúng, dung nạp chúng và tin rằng tất cả đều là thật. Họ tin rằng ngày mai tôi sẽ chuyển đến Barcelona hay Real Madrid. Họ luôn nhắn cho tôi rằng: ‘Cậu sẽ đi à?’, ‘Cậu có ở lại không?’; ‘Cậu sẽ đá cho Barcelona hả?’ “Thật khó để giải thích cho họ làm sao mà chuyện này xảy ra, làm sao mà lại có những thông tin này.”

Bằng một cách nào đó, Dybala vẫn giữ được sự hóm hỉnh tuyệt vời trong tâm bão. Anh chàng rất khoái chí khi được đề cập trên các trang báo, nhưng chúng ta có thể nhìn ra được từ trong mắt của anh chàng, “Juventus là một CLB vĩ đại,” ở cùng đẳng cấp với Barcelona. Dybala cũng nói thêm rằng hợp đồng của anh không có điều khoản giải phóng hợp đồng. Tất cả thật sự phụ thuộc vào Juventus.

Anh chàng thậm chí còn có thể nói đùa về điều này. Khi được hỏi liệu có chút sự thật nào trong các tin đồn đó không, Dybala liền trở nên nghiêm trọng và nói rằng “Ừ, tôi sẽ đến Barcelona,” trước khi phá lên cười. Ngay sau đó, Dybala bẻ lái sang khát khao giành được Champions League với “bất kỳ đội bóng nào tôi khoác áo,” rồi lại khẽ cười lần nữa.

“Những gì xảy đến với Neymar sẽ thúc đẩy nhiều thứ,” Dybala nói. “Mọi người đang chờ xem ai sẽ đến và thay thế anh ấy. Rất nhiều phóng viên nói rằng hoặc Philippe Coutinho, hoặc Ousmane Dembélé, hoặc là Antoine Griezmann.”

Nhiều người cũng đề cập đến Paulo Dybala. Tuy nhiên, nhìn từ ngoài vào, chúng ta có thể thấy việc trao cho anh chàng chiếc áo số 10, số áo đầy khao khát, một phần là để Juventus khẳng định quyết tâm ngăn ngừa Barcelona. Đó cũng là tiêu chuẩn để đánh giá nơi mà Dybala thuộc về, đội bóng mà anh ấy đang thi đấu và tầm quan trọng của anh ấy.

NHÌN VỀ CÁC ĐỐI TRỌNG KHÁC.

Dựa trên các tiêu chuẩn hiện đại, con đường mà Dybala đã đi cho đến lúc này là một con đường khác lạ. Không giống như những người cùng thế hệ, thế hệ sẽ tiếp bước Messi và Cristiano Ronaldo để trở thành những cầu thủ giỏi nhất thế giới – Neymar, Paul Pogba, Dembélé, Kylian Mbappé – con đường vươn đến một ngôi sao của Dybala quanh co hơn một chút và ít chói lọi hơn một chút.

Instituto, đội bóng chuyên nghiệp đầu tiên của anh chàng đã để lỡ cơ hội thăng hạng trong mùa bóng duy nhất của anh ở quê nhà. Và Dybala chưa từng thi đấu ở hạng đấu cao nhất Argentina.

“Mọi người nói rằng tôi cần phải làm điều đó (đá ở giải VĐQG – JFC) trước khi chuyển sang châu Âu,” Dybala cho biết. Tuy nhiên, anh đã bỏ qua chúng và thực hiện chuyến đi vượt đại dương. Anh không đến châu Âu vì “một đội bóng đầy rẫy ngôi sao, mà là nơi tôi có thể tìm được chỗ đứng cho mình.” Và anh chọn Palermo, một đội bóng nhỏ ở Serie A.

Chỉ đến năm 2015, ở độ tuổi 21, anh mới chuyển đến Juventus. Pogba thì ngược lại. Đến Manchester United khi còn là một chú bé tuổi teen. Sự tuyệt vời của Neymar được nhìn ra từ năm 16 tuổi. Dembélé dù cho khoác áo Borussia Dortmund hay Barcelona thì cũng chưa đầy 20. Mbappé thì chỉ mới 18.

Hành trình sự nghiệp của Dybala. Từ Instituto đến Palermo, và giờ là Juventus. (Ảnh từ Google. )

Dybala nói rằng anh chàng chưa hề hối tiếc về bất kỳ lựa chọn nào của mình. Anh ấy được học hỏi và không phí thời gian để “lo lắng về chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi lựa chọn một quyết định khác.” Dybala thích tập trung để chắc chắn rằng anh chàng có thể chứng minh lựa chọn của mình là chính xác; và nó đang hoạt động tốt cho đến thời điểm này.

Tuy nhiên, Dybala cũng tự so sánh mình với một vài cầu thủ, những người anh chàng cảm thấy mình đang cạnh tranh với họ. Khi nhìn vào sự kình địch của Messi và Ronaldo, anh nhìn thấy một sự “cạnh tranh lành mạnh”, điều giúp cả hai đạt được những gì tốt nhất của mình. “Mỗi năm, cả hai cố gắng làm được tốt hơn để vượt qua người còn lại,” Dybala nói. “Họ đã truyền lại điều đó cho tôi. Điều tương tự cũng xảy ra với Paul ở Manchester United và Neymar ở P.S.G.”

Dù vậy, cũng có sự khác biệt. Messi và Ronaldo có thể được so sánh trực tiếp là vì họ đều thi đấu ở Tây Ban Nha, “chơi cho những đội bóng ngang nhau. chạy đua cho những danh hiệu giống nhau.” Điều này không xảy ra với lứa kế cận: Dybala ở Ý, Pogba ở Anh, Neymar và Mbappé ở Pháp, còn Dembélé (bây giờ) đang đá ở Đức.

“Rất khó để ghi bàn ở Ý,” Dybala nói. “Ngay cả khi gặp những đội bóng có vị trí thấp hơn, chúng tôi có thể chỉ thắng 1-0 hay 2-0. Họ không quan tâm đến cuộc chơi. Ở Tây Ban Nha, trận đấu sẽ cởi mở hơn: Real và Barcelona có thể thắng 6-0. Ở Anh hay Đức, tỷ số có thể là 4-3.”

Do đó, chỉ còn một nơi mà Dybala và những người ngang hàng với mình có thể trực tiếp so kè với nhau: Champions League.

“Sự cạnh tranh chính là có mặt trong trận chung kết Champions League. Tôi, Neymar, Paul hay những người khác đều như thế.” Dybala cho biết. Mặc dù không phải là nguồn cảm hứng lớn nhất, cũng không phải động cơ chính yếu với Dybala, nhưng Champions League là nơi tạo nên hàng ngũ những người vĩ đại nhất. Và cũng vì anh ấy còn giữ trong đầu ký ức ở Cardiff, ký ức về cơn ác mộng, về sự im lặng, về một đêm mất ngủ và về cây kim trong bụng của mình.

Theo The New York Times (Fan Bệu dịch)

Chém gió

Xin mời thả phím

Comments are closed.