Ultras Italia: Bóng đá là một trò nghịch dại

Ở Italia giờ này, bóng đá là một trò nghịch dại! Trên các khán đài trống vắng, người ta nói chỉ có những gã điên hay đám ultras mới dám đến sân vận động, mặc chiếc áo đội bóng yêu thích của mình và hát hò.

Bạo lực leo thang

Ermanno Licursi là giám đốc thể thao của Sanmartinese. Một ngày bình thường cuối tháng 1, đội bóng nghiệp dư của ông gặp đội Cancellese trong một giải đấu của xứ cực Nam, Calabria. Người đàn ông 40 tuổi ấy không biết rằng ông phải chết sau khi dính đòn vì lao vào can thiệp một cuộc ẩu đả ngay sau tiếng còi mãn cuộc. Đó là ngày 27-1 (bạn hãy nhớ cái ngày này!), cùng lúc ấy, trong một trận đấu khác ở giải hạng tư, trọng tài đã buộc phải ngưng trận Genzano – Normanna vì trọng tài biên bị ném cả cái trống vào đầu từ trên khán đài. Có phải chỉ hạng thấp mới thế?,

 

Không hề. Một ngày trước đó, hàng trăm CĐV của chủ nhà Atalanta ở thành phố Bergamo ở phía bắc chào mừng các CVĐ của đối thủ Catania (bạn hãy nhớ cái tên này!) bằng cách bao vây tấn công. Họ ẩu đả cả với cảnh sát đến can thiệp. Tại thành phố miền trung Firenze, trước trận derby xứ Toscana, Fiorentina tiếp Livorno, một cuộc hỗn chiến của CĐV 2 đội khiến một người rời bệnh viện với 20 mũi khâu trên đầu.

Résultat de recherche d'images pour "hooligans Italia Atalanta Catania"

Chỉ trong vòng 2 ngày cuối tuần, bạo động xảy ra trên khắp các sân bóng. Nhưng cái tên Ermanno Licursi không làm người ta giật mình. Điều gần như duy nhất mà người ta đã làm một tuần sau đó chỉ là đẩy trận derby Sicilia, Catania – Palermo, sớm một ngày vào buổi tối để tránh ngày hội lễ thánh Agata, vị thánh bảo trợ của thành phố. Tất nhiên, người ta cũng không quên dành cho Ermanno Licursi một phút mặc niệm. Không ai biết phút mặc niệm ấy, cũng để dành cho viên cảnh sát 38 tuổi, Filippo Raciti, đã bị một (và nhiều) CĐV, có lẽ đã bị kích động tại Bergamo từ tuần trước, giết chết bằng một hòn đá to ném thẳng vào đầu sau trận đấu.

Các CĐV Catania cũng đã gây bạo loạn khiến cảnh sát phải dùng đến lựu đạn cay, cô lập tất cả các CĐV Palermo còn trọng tài đã phải dừng trận đấu đến 30 phút. Bóng đá thế giới chấn động vì cái chết của Raciti trên chính đường phố quê hương của mình. Bấy giờ FIGC mới ra tay, hoãn tất cả các trận đấu bóng đá trên toàn lãnh thổ thay vì chỉ kêu gọi giới CĐV “hãy có hành động tích cực nhằm góp phần khôi phục tinh thần thể thao cao thượng để tránh cho ông khỏi có quyết định ngoài ý muốn, tạm ngưng các giải để chấn chỉnh” như lời của Chủ tịch Pancalli. Ông đã phải làm cái điều ngoài ý muốn đó và bắt đầu một cuộc tranh cãi quyết liệt, chia rẽ sâu sắc chính trong lòng bóng đá Italia.

Không chỉ vì ultras

Những năm trước đây, mâu thuẫn giữa các nhóm ultras với nhau là chuyện thường tình. Ultras của các đội đối địch, thậm chí trong một đội bóng có thể triệt hạ lẫn nhau từ những chuyện nhỏ nhất như đánh cướp băng rôn đến chém giết. Bây giờ, các cuộc “chiến đấu” với cảnh sát tăng lên đột biến (80%). Lý do là vì đâu? Tại sao số lượng ultras tăng mạnh trong những năm qua? Tại sao số vụ bạo động trên khán đài lại tăng một cách khủng khiếp như thế? Tại sao các CĐV Catania và Palermo thù ghét nhau trong suốt những năm qua và đã luôn tìm cách phá hoại trận đấu, nhưng giờ họ không ham đánh nhau bằng việc tiêu diệt cảnh sát. Tại sao trên các tức tường, ngõ ngách của hàng loạt thành phố, những tay gangster, dân hip-hop ưa graffiti (đương nhiên, ultras) phấn khích bằng việc viết hoặc vẽ lên những câu ca ngợi bọn giết người!? Những người am hiểu bóng đá và xã hội Italia tin rằng nguyên nhân không chỉ đơn giản là bóng đá, không chỉ bởi ultras.

Tất cả những điều đó chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi. Phần chìm của tảng băng ấy chính là những thay đổi của xã hội Italia. Đầu tiên là sự trở lại của chủ nghĩa phát xít, đi xuống của nền kinh tế từ khi bắt đầu dùng đồng Euro, thù hằn đối với người nhập cư v..v.. Những mệt mỏi với cuộc sống bên ngoài khiến cho các trận bóng đá trở thành điểm hẹn để các CĐV xả một thứ stress tích tụ lâu ngày. Hò hét chưa đủ, họ phải đánh nhau. Đánh lẫn nhau chưa đủ, họ phải gây hấn với lực lượng an ninh – đại diện cho chính quyền.

Từ chỗ mâu thuẫn với nhau đến chỗ sát cánh bên nhau trong cuộc chiến chống lại cảnh sát là một bước phát triển thể hiện một xu hướng nguy hiểm. Các trận đấu trở thành nơi tập hợp của những kẻ bất mãn, bất lực ngoài đời hay ở tận cùng xã hội. Đánh lại cảnh sát, cũng một phần như là cách mà họ phản kháng chế độ, thể hiện sự tức giận của mình. Với các đạo luật an ninh trên sân bóng dày cộp như Pisanu, và mới đây là Draconian chỉ khiến các CĐV căm thù cảnh sát hơn, vì đạo luật ấy đã trao cho các lực lượng giữ gìn trật tự nhiều quyền lực và nặng tay hơn với bạo lực. Đàn áp ấy càng làm tăng thêm sự hận thù trong lòng các CĐV.

Chạy đua đăng cai Euro 2012 là một áp lực lớn dành cho FIGC. Cả châu Âu đang hướng mắt về Italia để xem họ sẽ xử lý ra sao. Và như đã thấy, tuy chậm nhưng cực kỳ quyết liệt! Draconian, đạo luật mới về an ninh sân bãi (dài đến 15 trang với 13 mục), bổ trợ cho luật Pisanu, nhanh chóng được chính phủ Italia chấp nhật như một bàn tay sắt bóp chặt các SVĐ (cả những ultras). Hàng loạt các sân bóng sẽ phải thi đấu không có khán giả cho đến khi hoàn thiện các hệ thống an ninh (mới chỉ có 7 sân bóng ở 2 hạng A và B đủ tiêu chuẩn).

Mười hai năm trước, khi anh chàng Vicenzo Spagnolo, một CĐV Genoa bị đâm chết trong trận Genoa – Milan (29-1-95), người ta cũng làm điều tương tự như ngày hôm nay: hoãn thi đấu 1 tuần và hàng loạt biện pháp chống giảm bạo lực được đưa ra. Liệu bây giờ bạo lực có giảm hay nó lại đi một vòng tròn 12 năm, quay lại điểm xuất phát? Điều đó bị đặt một dấu hỏi bởi vì cần đánh vào tận gốc rễ, từ cả nền bóng đá và cả một xã hội mất phương hướng. Thật là khó! Bây giờ, bạo lực bị bóp ghẹt thì sẽ tích tụ và chờ có dịp lại bùng lên…

 

PLA

You may also like...